truyen thien su tai xuat
Đọc Chương 159: Sở Tích Nguyệt - Sở Tích Nguyệt VS Thiên Đế. của truyện Cố Sự thuộc thể loại Huyền Huyễn do tác giả Trường An xuất bản tại vtruyen.com. Thể loại {{name}} Bảng xếp hạng quyển Kiếm Kinh đó mang cho gia tộc ta tai họa, cũng vì quyển Kiếm Khi đó hôm
(VLO) Ngày 4/10, Sở KH - CN tổ chức lễ công nhận và bàn giao kết quả nhiệm vụ khoa học và công nghệ với các cơ quan ứng dụng, đề tài "Nghiên cứu đề xuất giải pháp để các doanh nghiệp ở tỉnh Vĩnh Long thực hiện tốt trách nhiệm xã hội" (ảnh).
Tên to chúc, Cá nhân dê xuat: Ðia chi, diên thoai: Tên dê tài: Thuôc chucng trình: Giåi trình vê tính cáp thiêt: Muc tiêu: Nêi dung chù yêu: Thði gian thuc hiên (tháng/näm - tháng/näm): Dv kiên sån Pham: ) nãm 2014 10. Khå näng và dia phuong áp dung: 11.
Tìm kiếm gần đây: #cross x dream #longfic edit su tu x thien binh x bao binh ver truong hoc vampire chap 52 #cặp bài trùng #hoc thuyet gia tri thang du hoc thuyet gia tri thang du #tuyet pham tieu dao y chuong 031 kha nang hieu cua ban la tot #tiết #tieu thu phe vat that yeu nghiet full q3 chuong 29 loi kiep bien hoa #slime tensei data ken #thien gia sung the tong tai phu nhan
Marketing l một hoạt động khơng những cần thiết đóng trị quyết định cho sự tồn tại v pht triển của một doanh nghiệp. Ngy nay ở cc nước pht triển v đang pht triển cc nh kinh doanh luơn đặt hoạt động marketing giữ vai trị trung tm trong cơng ty. Tuy nhin do nhiều lý do khc nhau cc doanh nghiệp nh nước tại Việt Nam nĩi
Tchat Rencontre En Ligne Gratuit Sans Inscription. Chương 230 Bốp! Mũi dao găm sượt qua trước mắt, cơ thể của người hầu nặng nề ngã sụp dưới đất, Hà Tố Nghi sợ đến độ ra mồ hôi lạnh ướt đẫm người, thậm chí ban nãy mí mắt dường như còn cảm nhận được cảm giác bén ngọt của lưỡi dao, chỉ suýt chút nữa thôi là cô đã phải nói lời tạm biệt với ánh sáng thật rồi! Ngay sau đó, cả người đã ngã vào trong lòng một người, tiếp đó là một vòng ôm thật chặt, khi cô ngẩng mặt lên nhìn rồi thấy được khuôn mặt khi thì suýt chút nữa là đã bật khóc ngay tại trận rồi. Diệp Phùng, cuối cùng anh cũng đến rồi! Huhu! Anh có biết không, chỉ thiếu chút nữa thôi là người yêu của anh sẽ bị mù vĩnh viễn rồi đó! Lúc này mặt mày Diệp Phùng đã nặng như chì, ánh trăng lạnh lẽo khi mờ khi tỏ phản chiếu trong con ngươi càng toả ra luồng khí lạnh buốt như núi băng, lúc ấy trên mặt anh không hề tỏ vẻ gì hết, thể nhưng lửa giận thì đang cháy ngùn ngụt trong lòng, chỉ thieu chút nữa thôi nếu như anh đến muộn dù chí một chút nữa thì… Đến anh cũng không dám tưởng tượng là sẽ có thể có hậu quả như thể nào! Quần áo cô xộc xệch hết cả, gò má thì sưng tấy, Hà Tổ Nghi, em đã phải chịu đựng những chuyện gì? “Anh là ai?” Hoàng Mạnh nhìn gương mặt của người vừa xông vào, cảm giác có hơi hơi quen mắt, song trong lúc nhất thời thì lại không sao nghĩ ra được là ai, thế nhưng người này tuy rằng tuổi đời còn trẻ, thế nhưng cả người lại toát ra luồng uy áp rất mạnh mẽ, khiến ông không dám xem nhẹ! Nghe thấy câu hỏi của Hoàng Mạnh, Diệp Phùng thoáng ngẩng đầu lên nhìn, đôi ngươi đen sẫm tán ra tia nhìn chết chóc tựa tử thần mà nhìn chòng chọc về phía ông ta, anh cất giọng âm u đáp lại “Tôi là người đến lấy mạng ông đây!” “Hỗn xược!” Người đứng bên cạnh Hoàng Mạnh nhanh nhảu đứng lên tranh công, sẵng giọng quát Diệp Phùng “Mày có biết người đứng trước mặt mày là ai không há?” “Nói thân phận ngài ra thì chắc chắn sẽ doạ cho mày sợ vỡ mật luôn đấy!” “Hừ!” Khẽ bật ra một tiếng khẽ khàng, ngay sau đó một bóng dáng đỏ lừ thoắt cái bay ra từ đắng sau Diệp Phùng, kéo theo một vùng máu tanh nồng nặc, nụ cười trên mặt gã đàn ông đứng ra trước nhất còn chưa kịp vơi đi thì cả người gã đã ngã sõng xoài vào trong vũng máu! Cả sân vườn bất chợt chìm vào sự im lim chết chóc! “Anh…. anh dám làm ra trò giết người trước mặt tôi. U?” Hoàng Mạnh còn chưa thể tin tưởng được mà trừng mắt nhìn Diệp Phùng, đã bao nhiêu năm nay, dù hoàng triều tuy đã không còn nữa thế nhưng huyết mạch Ái Tân Giác Lan của ông ta vẫn là một trong những dòng máu tôn quý nhất tại quốc gia này! Từ khi ông ta mới biết nghĩ tới giờ thì đã được hưởng thụ kẻ ở trên ngôi cao cao tại thượng rồi, đến tận bây giờ cũng chỉ có chuyện ông ta làm chuyện chèn ép kẻ khác, nào có kẻ nào dám đứng trước mặt họ mà làm càn đến bậc này! Diệp Phùng nhếch môi, để lộ nét cười đậm mùi chết chóc, anh nhìn ông ta với ánh mắt sâu sắc “Như này, mới chỉ là bắt đầu mà thôi!” “Âm!” Đột nhiên, cổng lớn bị đạp bật ra, vô số tướng sĩ được võ trang hạng nặng ồ ạt tiến vào, người hầu canh cửa hoảng sợ chạy đến trước mặt Hoàng Mạnh “Bẩm ông, bọn họ… bọn họ chẳng chịu phân trần trái phải mà đã xông vào, con… con không ngăn nổi ạ!” Thấy rặt một đám tướng sĩ mặt mày dữ tợn trước mặt, ánh mắt Hoảng Đinh hoàn toàn thay đổi, đến khi nhìn thấy dấu hiệu đặc biệt chỉ thuộc về lớp tướng sĩ thì ông ta mới chợt nhớ ra rồi bật thốt lên “Ky binh ở biên cương phía Bắc?” Không đúng! Sao còn có cả binh sĩ của Lang ky phương nam?” “Đây là… Hồ binh Tây Vực?” Trông thấy một đám tướng sĩ sát khi ngun ngụt, Hoàng Mạnh thấy đầu óc loạn hết cả lên! Binh sĩ của bảy chiến khu lớn nhất, có sức chiến đấu sát phạt của thiên triều ấy thế mà lại đang tề tựu ở đây hết cả là sao? Chuyện này… làm sao lại như thế được? Từ từ! Bất chợt, Hoàng Mạnh đưa mắt nhìn sang Diệp Phùng đang mặt mày hằm hằm, ông ta khiếp vía nói “Những người này, đều là do anh dẫn đến cả?” “Anh, chẳng lẽ anh là Đế Sư, Diệp Phùng?” Có thể dùng khả năng của bản thân để điều động binh lực của bảy chiến khu lớn nhất, trong thiên hạ này cũng chỉ có một người mà thôi! Đế Sư, Diệp Phùng! Cho dù là quân đội phía chính phủ thì cũng chẳng có năng lực bậc này! Nghĩ như vậy, trong mắt Hoàng Mạnh cuối cùng cùng có vẻ sự thay đổi! Chỉ có người có thân phận càng cao thì mới càng hiểu rõ ràng rằng, hai chữ Để Sư này lại có thể đáng sợ đến nhường nào! Nghe Hoàng Đình nói ra thân phận của mình, ánh mất Diệp Phùng tỏa ra khí lạnh như băng, thong thả đáp “Ông biết tôi sao?” Hoàng Mạnh hít sâu một hơi, hơi hơi điệu thấp tư thái của minh “Đế Sư Diệp đã đi qua khắp hai mươi dải Cửu Châu, học trò trái khấp thiên hạ này, dù có rời khỏi đất Cửu Châu, chưa từng quay lại sống đại đanh vân như sấm đánh bên tai, sao lại không biết được…” Nói đoạn, ông ta nhìn đám tướng sĩ đứng quanh như hổ rình mồi kia, hỏi tiếp “Đêm khuya không biết Đế Sư Diệp ghé chơi, không biết là có ý gì?” “Ý gì? Những lời này phái để tôi hỏi ông mới phái!” Giọng nói của Diệp Phùng đong đầy sát khí “Không phải ông nên cho tôi một lời giãi bày, cớ gì nửa đêm nửa hôm vợ tôi lại xuất hiện ở trong này, hơn nữa, vì sao cô ấy lại bị thành ra như thế này?” “Cái gì?” Hoàng Mạnh nhất thời khiếp sợ, thốt ra “Đây là vợ anh?” Chuyện này, đến cả người có thân phận như ông ta thì nghe xong cũng phải biến sắc! Hà Tổ Nghi là hung thủ ám hại Hoàng Thanh Triêu, cho dù có là vợ của Diệp Phùng thì Hoàng Mạnh cũng chẳng sợ tí nào, du sao tuy rằng thân phận của Diệp Phùng có tôn quý ra sao thì gia tộc Ái Tân Giác La ông đây cũng nào phải quả hồng mềm mặc người nằn bóp! Nhưng chuyện mấu chốt là, từ đầu đến cuối thì căn bản là không thể nào sắp xếp ổn thỏa được! Hà Tổ Nghi là một đứa con gái bình thường là xong, dù sao cũng chỉ là mệnh dân nghèo hèn, thấp kém như kiến cỏ, mà đương đứa con gái tầm thường này có hậu thuẫn là Đế Sư thiên hạ thì tất thảy chuyện này, chi sợ là sẽ chẳng dễ dàng mà giải quyết cho xong được! Việc đã đến nước này, trong đầu Hoàng Mạnh có muôn vàn suy tư, ông ta không sợ Diệp Phùng, thể nhưng cũng không muốn phát sinh bật cư xung đột gi với Diệp Phùng, ông ta lập tức nói “Đế Sư Diệp, chuyện này ắt hẳn có hiểu lầm, mong anh nghe chuyện…” “Hiểu lầm?” Diệp Phùng bật cười, nét cười gần lạnh lẽo tựa như tử thần đang nhe nanh múa vuốt, nụ cười vừa dứt thì chính là lúc lưỡi hái cướp đi sinh mệnh! “Hiểu lầm cũng chẳng sao cả, đợt chốc nữa tôi sẽ cho ông thời gian, cứ từ từ mà giải thích!” “Thế nhưng bây giờ..” Nói xong, trong mắt anh chợt hiện lên một luồng sát khí sắc bén “Ông không có quyền nói gì hết!” “Diệp Phùng!” Hoàng Mạnh dù sao cũng kẻ có quyền cao chức trọng, ông ta bị Diệp Phùng khinh khi như thế thì cũng bộc phát cơn tức giận, gườm gườm nhìn anh “Tôi kính anh ba phần thì anh tưởng Hoàng Mạnh đây sợ anh chắc?” “Tôi nói cho anh biết, ông đây chính là gia chủ đời thứ ba mươi lăm của gia tộc Ái Tân Giác La đẩy, thân phận Đế Sư của anh dù có tôn quý nhưng trong mắt ông đây, thì cũng chẳng đến mức vô địch thiên hạ đâu!” “Gia tộc Ái Tân Giác La?” Diệp Phùng nở nụ cười, đương nhiên anh rất hiểu biết đối với thứ quái vật chiếm cứ ở ba tinh miền Đông Bắc như này. “Tôi cứ nghĩa là kẻ nào có lá gan lớn như vậy, dám bắt cóc vợ tôi, hóa ra lại là đám sâu mot ăn bám von liếng của ông bà tổ tông!” “Suốt ngày có đầu rụt cô trong rừng gia nui tham, tự cho là mình vẫn tài trí hơn người, nhưng không phải các người đã quên rồi đó chứ, thời đại phong kiến đã qua đi lâu rồi, không có lượng tài sản khổng lồ do tổ tiên để lại thì đám sâu mọt như các người, đến cả đám ăn mày cũng chẳng bằng nữa là!” “Anh…anh!” “Diệp Phùng! Anh cũng dám nhục mà tôi như vậy ư!” Hoàng Mạnh tức đến độ vểnh hết cả râu lên, hai mắt lão mở trừng trừng, Diệp Phùng nhìn ông ta, lạnh lùng cười rằng “Chẳng lẽ tôi nói không đúng à?” “Cái thứ các người cho là di tộc hoàng triều, tự xưng là huyết mạch cao quý, chỉ biết ăn dầm ở dề với cơ nghiệp khổng lồ của tổ tông thôi thì cũng có thể ung dung cả đời rồi, thế nhưng, tiền vốn có nhiều hơn nữa thì cũng có ngày miệng ăn núi lở, đến lúc đó thì huyết mạch hoàng tộc ư? Hừ, chó má cũng không bằng!” Hoàng Mạnh giận đến suýt nổ phổi “Cho dù có một ngày như vậy thật the nhưng hiện giờ, chỉ với thứ dân đen như anh thì không có lấy nửa phần tư cách để mà chế nhạo gia tộc Ái Tân Giác La chúng ta!” “Dân đen? Haha… Xem ra, mộng hoàng đế của ông vẫn chưa có hồi kết đấy nhỉ…” Diệp Phùng còn chẳng thèm ngước mắt lên nhìn, giọng nói lạnh lẽo âm u mà vẫn len lỏi vang vọng khắp toàn trường! “Thiết Chinh Nhạc!” “Có học trò!” “Đem hết toàn bộ trên dưới người của gia tộc Ái Tân Giác La ra khói chốn này, có kế phân kháng thì trực tiếp trấn áp! Từ giờ trở đi, nơi này sẽ do bản Đế Sư, toàn quyền tiếp nhận!” Sự cuồng ngạo của Diệp Phùng, khí phách bừng bừng!
Chương 3 Cả đất nước đều kinh hãi Đêm nay, bóng đêm thâm trầm sâu thẳm. Một cơn gió lạnh bất thình lình thổi qua khiến bóng đêm tĩnh lặng càng thêm hiu quạnh. Tại chiến trường Đông, bỏ qua thi thể vẫn còn hơi ấm nằm la liệt trên mặt đất, một người vạm vỡ trực tiếp bóp vỡ di động, lệ khí càng nồng nặc. “Truyền mệnh lệnh của tôi, lập tức chỉnh đốn đội ngũ đi theo tôi!” Lúc này, mấy chiếc xe .Jeep chặn trước mặt họ, một gã đàn ông da đen cẩn thận nhìn anh ta “Vương Khinh Lâm, mày giết bao nhiêu {Để sư xuất sơn tương 3 Cả đất nước đều kinh hã người của Dong Binh Đoàn Vemon bọn tao mà muốn bỏ đi sao?” Vương Khinh Lâm lạnh lùng nhìn hẳn ta “Cút!” “Thật quá đáng!” “Cho dù Dong Binh Đoàn Overlord của mày là nhóm lính đánh thuê lớn nhất Đông Phi thì cũng không thể kiêu ngạo như vậy!” “Mày không cho bọn tao một lời giải thích thì đừng hòng rời đi!” Sát khí ngập trời lại bốc lên. “Sát!” Chỉ trong mấy phút, mặt đất lại có thêm thi thể, ba chiếc máy bay võ trang đột ngột bay lên không trung, thẳng tiến thành phố Hướng Dương. Học trò thứ chín của Đế Sư, đội trưởng Dong Binh Đoàn Overlord đã trở về! Thủ đô Đông Ngọc, trong một tòa nhà cổ kính cách di tích kinh thành chỉ có năm mươi mét, một ông lão bỗng đẩy cửa bước ra, không quan tâm hàng loạt quan to hiển quý còn đang cung kính xếp hàng chờ, ngồi lên xe rời đi với tốc độ nhanh nhất. Học trò thứ mười ba của Đế Sư, một trong chín vị quốc y của Đông Ngọc, Thánh Thiên Thủ Tịch Triều Mạnh trở về! Trong hội trường cung điện ở bắc Âu, một người đàn ông trẻ tuổi nho nhã đột nhiên ném quân cờ trong tay, không nói một lời nào, trực tiếp bỏ đi dưới ánh mắt kinh ngạc của vô số khán giả, từ bỏ ngôi vị quán quân cờ vua thế giới nằm trong tầm tay. Học trò thứ mười bảy của Đế Sư, Kỳ Thánh Hoàng Phúc Định đã trở về! Chính phủ Đông Ngọc, vô số ông lớn đứng đầu đều bị giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mơ. Mọi người †ề tựu trong phòng họp, liên tục gọi điện thoại, nhìn chằm chằm bóng người có khả năng xuất hiện trong camera. “Báo cáo thủ trưởng, không ổn! Năm vạn tướng sĩ ở biên cương phía bắc không nhận được bất cứ điều lệnh nào, tự tiện rời khỏi khu vực phòng thủ, bao vây quanh thành phố Hướng Dương!” “Báo cáo thủ trưởng, có ba chiếc máy bay chiến đấu không rõ lai lịch xuất hiện trên địa phận không trung nước ta, điều tra cho thấy đây là của Dong Binh Đoàn Overlord, chúng ta có nên ngăn cản hay không? Xin chỉ thị của thủ trưởng!” “Báo cáo thủ trưởng, lấy Thần Tài Hồng Bắc Vương Chính Đăng cầm đầu, một lượng lớn tài chính đang tấn công thành phố Hướng Dương, hiện tại nền kinh tế của thành phố Hướng Dương đều bị rung chuyển.” “Thủ trưởng, mạng lưới internet của thành phố Hướng Dương đều bị tê liệt, phỏng đoán là bị hacker tấn công! Xin chỉ thị!” Từng mệnh lệnh liên tục xuất hiện, một ông lão hoảng sợ nói “Thành phố Hướng Dương? Tất cả đều là thành phố Hướng Dương?” “Tại sao lại đều đối phó với thành phố Hướng Dương nho nhỏ đó?!” “Người đâu! Điều tra cho tôi! Tôi muốn biết rốt cuộc thành phố Hướng Dương đã xảy ra chuyện gì bằng tốc độ nhanh nhất!” “Không cần điều tra… Một ông lão chỉ khoác áo khoác ngồi đằng trước ánh mắt sâu thẳm nói “Chẳng lế các ông còn chưa phát hiện sao? Những người tiến đến thành phố Hướng Dương này bao quát các ngành nghề, thoạt nhìn như không liên quan tới nhau, nhưng lại có một điểm cực kỳ giống nhau.” “Tất cả bọn họ đều là học trò của Đế Sư!” Mọi người nhất thời kinh hãi, trong đầu hiện lên bóng dáng trẻ tuổi. Không quyền không thế, không quan không chức, nhưng trong mắt những người cầm quyền của Đông Ngọc này, không ai dám kinh thường cậu ta! Học trò của Đế Sư có ở khắp thiên hạ. Nhất là ba mươi sáu hiền đồ, nếu hợp sức với nhau thì e rằng cả Đông Ngọc cũng phải kiêng ky ba phần “Chết tiệt! Chẳng phải ba năm trước Diệp Phùng đã ẩn cư ở Truyền Đạo Đường, đóng cửa không ra ngoài, trừ dạy học hoàn toàn không để ý tới thế tục rồi sao?” “Tại sao cậu ta lại đột nhiên xuất hiện tại thành phố Hướng Dương nho nhỏ đó?! “Bây giờ không phải là lúc bàn chuyện này! Học trò của Đế Sư †ề tựu thành phố Hướng Dương, chắc chắn nơi đó đã xảy ra chuyện khó lường.” “Đúng rồi, thống soái biên cương phía bắc Thiết Chinh Nhạc cũng là học trò của Diệp Phùng đúng không?” “Đúng thế, cậu ta đứng thứ năm trong số ba mươi sáu hiền đồ của Diệp Phùng.” “Gọi điện cho Thiết Chinh Nhạc cho tôi!” Chẳng mấy chốc, điện thoại đã nối máy. Cách ống nghe, ông lão vẫn có thể cảm nhận được khí lạnh tiêu điều từ bên kia. Ông lão không vô nghĩa mà hỏi thẳng “Tướng quân Thiết, Đế Sư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Hoàn toàn không cần hỏi nhiều, thành phố Hướng Dương thu hút toàn là học trò của Đế Sư, vậy thì chắc chắn Diệp Phùng đã xảy ra chuyện. Bên kia im lặng một lát rồi nói “Vừa rồi, con gái của thầy suýt nữa bị người khác lấy hết máu. Mà thầy giáo vì cứu con gái đã hôn mê bất tỉnh suốt ba tiếng. Các học trò của thầy là chúng tôi tề tựu ở đây chỉ vì đòi lại công bằng cho vợ con của thầy ấy.” Nghe đến đây, ông lão khẽ run lên, sau đó hoàn toàn nổi giận. Rốt cuộc là kẻ nào lại phạm phải tội nghiệt đáng chết này? Vợ con của Đế Sư sống ở thành phố Hướng Dương vốn nên là chuyện tốt có thể mượn sức Diệp Phùng, nhưng suýt nữa, chỉ suýt chút nữa thôi, chỉ vì một kẻ vô liêm sỉ nào đó mà đã biến vùng đất ấy thành địa ngục! Ông não không hề nghỉ ngờ, nếu đêm nay Thi Nguyệt bị một chút tổn thương nào thì thành phố Hướng Dương sẽ máu chảy thành sông, nhà nhà để tang! Sau đó, giọng nói lạnh lẽo của Thiết Chinh Nhạc vang lên “Thủ trưởng, tôi khuyên ngài đừng nhúng tay vào chuyện đêm nay. Đêm nay, nhất định phải có kẻ ở thành phố Hướng Dương này trả giá vì lửa giận của thầy tôi. Ngài cũng đừng khuyên tôi, không có thầy ấy thì sẽ không có chiến thần phương bắc Thiết Chinh Nhạc! Cho dù phải vứt bỏ chức vị thống soái biên cương phía bắc, tôi cũng sẽ không rút quân!” Nói xong, anh ta trực tiếp cúp máy. Mọi người đều nghe rõ ràng cuộc đối thoại này. Một người giận tím mặt hét lên “Thiết Chinh Nhạc có ý gì vậy hả? Tự tiện điều động quân lực, cậu ta muốn tạo phản sao?! Thiết ky ở biên cương phía bắc là quân đội của Đông Ngọc, không phải là tư binh của Thiết Chinh Nhạc!” Ông lão lạnh lùng nhìn ông ta “Ông có bản lĩnh như thế, chỉ bằng ông hãy đích thân tới thành phố Hướng Dương trò chuyện với Thiết Chinh Nhạc đi!” Người kia nhất thời á khẩu không trả lời được. Chiến thần phương bắc Thiết Chinh Nhạc chính là người bước lên vô số thây cốt máu tươi, từ trăm vạn binh lính mà xông ra. Trong thiên hạ này trừ Diệp Phùng, ai dám nói chuyện với anh ta? “Vậy… Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?” “Ra lệnh cho bên dưới, tất cả lực lượng quân sự chung quanh đều dừng canh gác. Nếu có cần thì dốc hết sức phối hợp với mệnh lệnh của Đế Sư. Diệp Phùng có tư cách để tôi bỏ qua một tòa thành!”
Bạn đang đọc truyện Thiên Sư Tái Xuất của tác giả T H E. “Diệp Phùng, tôi van anh, cứu Thi Nguyệt với!” “Con gái anh sắp bị họ rút cạn máu tươi rồi!” “Van anh cứu con bé đi! Cứu con bé đi!” “Bọn tôi đang ở bệnh viện Từ Nhân thành phố Hướng Dương…” Điện thoại đột nhiên bị cắt ngang, không còn có giọng nói… “Đây… Đây là giọng của Tố Nghi?” Trên bục giảng, người đàn ông vốn còn nho nhã bỗng chốc bùng nổ sát khí ngập trời, lan tràn khắp phòng học. Con gái của mình?! Con gái của Diệp Phùng ta đây ư? “Tố Nghi!” Diệp Phùng vội nói “Thi Nguyệt mất máu quá nhiều, nếu còn kéo dài thời gian thì con bé sẽ nguy hiểm tới tính mạng! Chúng tôi đều là máu gấu trúc hiếm thấy, chỉ khi nào tôi truyền máu cho con bé thì mới có thể cứu nó! Hãy tin tôi, Thi Nguyệt cũng là con gái của tôi mà” Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Lãi Được Bé Yêu hoặc Liệt Húc Thanh Hà
truyen thien su tai xuat